05/25 2018

Viết cho Miroslav Klose, viết cho tình yêu cháy bỏng

Sharing Now!

Kể từ cái ngày mà tôi biết đến Klose, tôi đã hiểu được mẫu trung phong cổ điển thực thụ là như thế nào. Với tôi anh là số 9 hay nhất và xuất sắc nhất trong những giải đấu lớn của đội tuyển Đức.

Người ta thường nói: Tuổi thanh xuân – quãng thời gian mà có lẽ ai cũng đã từng yêu. Tôi cũng đã có một tình yêu đầy nhiệt huyết và chân thành thậm chí nó còn kéo dài đến mãi về sau. Nếu những đứa bạn của tôi có thể phát cuồng vì một ca sĩ, diễn viên, nhạc sĩ hay thần tượng nào đó thì tôi lại dành tình cảm theo một cách đặc biệt cho đội bóng tôi yêu thích – đội tuyển Quốc gia Đức.

Ngay từ nhỏ tôi đã rất thích được cùng bố và các bác trong xóm xem bóng đá. Khi nhìn cách người lớn chăm chú xem bóng đá, nói chuyện về bóng đá, thuộc làu làu tên các cầu thủ trên sân và nói đủ thứ thuật ngữ như một huấn luyện viên thực thụ bước ra từ màn ảnh nhỏ, thực sự cảm thấy rất ngầu. Cho đến giờ luật lệ trên sân cỏ còn chưa lắm rõ, tôi vẫn tự nhận mình là một fangirl thích xem bóng đá.

Tôi chỉ xem bóng đá khi có đội tuyển Đức thi đấu, cầu thủ đầu tiên mà tôi biết đến là Miroslav Klose, cầu thủ điển trai mang áo số 11 với những pha ghi bàn bằng đầu là thương hiệu. Người ta gọi anh là kẻ săn bàn trong im lặng – ngôi sao thầm lặng nhưng tỏa sáng bền lâu. Với cái đầu phù thủy, những cú nhào lộn ăn mừng bàn thắng đặc trưng cùng nụ cười hiền và một tâm hồn đẹp, vì lẽ dĩ nhiên tôi vẫn mãi là một fan hâm mộ trung thành của anh.

Klose

Tôi bắt đầu xem bóng đá là mùa World Cup 2002 – những năm đầu trung học cơ sở. Không chỉ riêng tôi, hội con gái trong lớp cũng xem bóng đá, và hồi ấy chúng tôi chủ yếu là chọn xem đội nào có nhiều cầu thủ đẹp trai hơn. Mỗi đứa sẽ có đội bóng mình yêu thích riêng: đứa thích Hà Lan, đứa thích Anh, đứa thích Pháp …Nếu tôi thích Klose của Đức, thì sẽ có đứa bạn thích Zidane của Pháp, đứa khác lại thích Beckham của Anh hay Kaka của Brasil. Chúng tôi sẽ thích theo kiểu “Tao thích Đức rồi, tụi mày chọn đội khác nha” – Thế đấy, tình yêu là không thể sẻ chia…

Tôi cũng từng nghĩ, năm sau đội nào có cầu thủ đẹp trai hơn thì thích đội đó. Nhưng có lẽ lối chơi, cách cống hiến, tình thần thi đấu trên sân cỏ hoặc vì một lí do đặc biệt nào đó mà tôi không thể ngừng hâm mộ và dõi theo cỗ xe tăng Đức ở bất kì mùa giải nào tiếp theo. Bóng đá Đức đã khiến cho những tháng ngày tuổi trẻ của tôi đầy nhiệt huyết và đam mê hơn bao giờ hết.

Xem thêm: 1gom

Klose- tiền đạo cổ điển xuất sắc

Và vì có niềm yêu thích đặc biệt này nên những kì World Cup hay Euro đều rất đáng mong đợi. Trước mỗi trận đấu hay, đặc biệt là những trận có đội tuyển Đức thi đấu, cả nhà tôi thường cùng nhau xem bóng đá, bố sẽ uống vài lon bia, cùng nhau ăn những đồ ăn nhẹ mẹ chuẩn bị. Rồi cả nhà sẽ thưởng thức trận đấu theo cách riêng của mỗi người. Đầu tiên là thằng em, chắc chắn nó sẽ cổ vũ cho đội còn lại vì không muốn đội bóng của tôi chiến thắng.Tiếp đến là cô chị, chị tôi cũng khá thích Đức, một kiểu thích vu vơ mà nếu lỡ có cá độ với ai thì cũng có thể ngoảnh mặt làm ngơ với đội bóng mình thích (cái này tôi đoán). Về bố tôi, không rõ bố tôi xem Ngoại hạng Anh, Cup C1 hay các giải bóng khác ra sao, còn khi xem World Cup hay Euro bố tôi sẽ xem theo kiểu, đội nào đá hay thì sẽ thích đội ấy và không quá hâm mộ bất kì đội bóng nào – “Kẻ nào mạnh kẻ đấy thắng” (Ok, I’m fine). Cuối cùng là mẹ tôi, mẹ xem bóng đá với tâm trạng thoái mái nhất, nhiều lúc chỉ trong 90 phút thi đấu mà ngỡ như mẹ tôi đang xem mấy bộ phim tình cảm ủy mị của Hàn – thần thái biểu cảm vô cùng ấn tượng…

World Cup 2014 là một năm đáng nhớ, bởi từ lúc bắt đầu yêu mến đội tuyển Đức đó là lần đầu tiên họ dành ngôi vô địch, tôi vẫn nhớ như in cảm xúc vỡ òa khi Đức dành chiến thắng, khi M.Klose đón nhận danh hiệu cây săn bàn vĩ đại nhất lịch sử World Cup và sự tiếc nuối khi anh phải chia tay đội tuyển quốc gia.

Euro 2016, mùa bóng gần đây nhất, mùa bóng đầu tiên tôi phải chia tay cái gọi là nghỉ hè, cách đón nhận vì thế cũng có chút lạc lõng, bớt náo nhiệt hơn những mùa giải trước đây. Trận đấu kinh điển của kinh điển giữa Đức và Ý, trận đấu gay cấn trên từng giây trong loạt sút luân lưu cân não cho đến giờ cảm giác vẫn vẹn nguyên. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có lúc mình hâm mộ một thứ gì đó cuồng nhiệt đến vậy và cũng không rõ thứ tình cảm mình dành cho bóng đá Đức kéo dài đến bao lâu, nhưng hiện tại đội tuyển Đức vẫn là đội bóng tôi vô cùng yêu mến và dù đôi khi Người hùng không thể chiến thắng thì hơn tất cả, Người hùng vẫn mãi là Người hùng mà thôi.

Một mùa hè trên đất Nga, thấy đội tuyển Đức, nhớ Người hùng Klose /

Leave a Comment